Cố đô Kyoto

Kyoto-banner

 
Kyoto (京都, Kyōto) từng là thủ đô của Nhật Bản và là nơi cư ngụ của hoàng đế từ năm 794 đến năm 1868. Hiện tại, đây là thành phố lớn thứ bảy với dân số 1,4 triệu người và là biểu tượng phát triển của nước Nhật.

Trong nhiều thế kỷ, Kyoto đã bị phá hủy bởi nhiều cuộc chiến tranh và hỏa hoạn, nhưng do giá trị lịch sử của nó, thành phố đã bị loại khỏi danh sách các thành phố mục tiêu cho bom nguyên tử và tránh khỏi các cuộc không kích trong Thế chiến II. Vô số ngôi đền, đền thờ và các cấu trúc vô giá lịch sử khác tồn tại trong thành phố ngày nay.

 
Các khu vực chính ở Kyoto, bao gồm:

Fushimi-Inari-Shrine-text

Fushimi-Inari-Shrine_pic

Đền Fushimi Inari (伏見稲荷大社, Fushimi Inari Taisha) nằm ngay bên ngoài ga JR Inari, ga thứ hai từ ga Kyoto dọc theo tuyến JR Nara (cách ga Kyoto 5 phút – 140 yên/ 1 chiều, không phục vụ những chuyến tàu nhanh). Đền Fushimi Inari là một đền thờ Thần đạo quan trọng ở phía nam Kyoto. Đền nổi tiếng với hàng ngàn cổng torii, nằm giữa một mạng lưới phía sau các tòa nhà chính của nó. Đi dọc theo những lối đi sẽ dẫn vào khu rừng rậm của ngọn núi Inari linh thiêng, cách mặt đất ở độ cao 233 mét và trực thuộc khu đền thờ ở mặt đất.

Fushimi Inari là ngôi đền quan trọng nhất trong số hàng ngàn đền thờ dành riêng cho Inari – vị thần gạo trong Thần đạo. Cáo là linh vật được cho là sứ giả của Inari, dẫn đến có rất nhiều bức tượng cáo khắp đền thờ. Đền Fushimi Inari có nguồn gốc cổ xưa, trước khi di chuyển thủ đô đến Kyoto vào năm 794. Trong các lý do chính, hầu hết du khách nước ngoài đến đền Fushimi Inari là để khám phá những con đường mòn trên núi, bản thân các tòa nhà cũng rất hấp dẫn và đáng để ghé thăm.

 

Kiyomizudera-text

Kiyomizudera_pic

Kiyomizudera (清水寺, tạm dịch là Chùa Thanh Thủy) là một trong những ngôi đền nổi tiếng nhất của Nhật Bản. Nó được thành lập vào năm 780 trên khu vực thác Otowa trên những ngọn đồi rừng ở phía đông của Kyoto và được đặt tên từ vùng nước tinh khiết mùa thu. Ngôi đền ban đầu được liên kết với giáo phái Hosso, một trong những ngôi trường lâu đời nhất trong Phật giáo Nhật Bản, nhưng đã thành lập giáo phái Kita Hosso của riêng mình vào năm 1965. Năm 1994, ngôi đền đã được thêm vào danh sách các di sản thế giới của UNESCO.

Kiyomizudera nổi tiếng với sân khấu bằng gỗ nhô ra khỏi sảnh chính, cao hơn 13 mét so với sườn đồi bên dưới. Sân khấu mang đến cho du khách một cái nhìn đẹp về vô số cây anh đào và cây phong  nở rộ tạo ra một biển màu vào mùa xuân và mùa thu. Sảnh chính, cùng với sân khấu được xây dựng mà không sử dụng đinh, là nơi thờ phụng chính của ngôi đền, một bức tượng nhỏ Kannon với mười một khuôn mặt và nghìn tay.

 

Kibune-text

Kibune_picKibune (貴船, “con thuyền màu vàng”) là một thị trấn nhỏ trong một thung lũng có rừng ở vùng núi phía bắc của thành phố Kyoto, được phát triển xung quanh đền Kibune. Theo truyền thuyết, một nữ thần du hành trên một chiếc thuyền màu vàng (do đó có tên là Kibune) từ Osaka dọc theo con sông vào vùng núi phía bắc của Kyoto, và Đền Kibune được xây dựng tại địa điểm nơi chuyến đi thuyền của cô kết thúc.

Từ tháng 6 đến tháng 9, một số nhà hàng ở Kibune xây dựng các có mái che phủ trên bề mặt sông nhằm để du khách có thể thưởng thức bữa ăn khi nước chảy bên dưới họ. Được biết đến như kawadoko, ăn tối trên mặt sông là một trải nghiệm mang tính thư giãn và là một cách tuyệt vời để thoát khỏi cái nóng mùa hè. Hầu hết các nhà hàng phục vụ các bữa ăn kaiseki có giá dao động từ 3.000 đến 20.000 yên mỗi người. Du khách được khuyến khích đặt chỗ trước vào những thời điểm đông khách.

 

Tofukuji-text

Tofukuji_pic

Tofukuji (東福寺, Tōfukuji) là một ngôi chùa lớn ở phía đông nam Kyoto, đặc biệt nổi tiếng với cảnh sắc mùa thu ngoạn mục. Ngôi đền được thành lập vào năm 1236 theo lệnh của gia tộc Fujiwara hùng mạnh. Tên của nó là sự kết hợp của tên của hai ngôi đền lớn ở Nara cũng được liên kết với Fujiwara, Đền Todaiji và Đền Kofukuji. Tofukuji trong lịch sử là một trong những ngôi chùa thiền tông chính ở Kyoto, và là một ngôi chùa dẫn đầu của một trong những trường phái của giáo phái Rinzai của Thiền tông.

Vào mùa thu, mọi người đến từ khắp Nhật Bản để xem màu sắc mùa thu của Tofukuji. Khung cảnh phổ biến nhất là của cầu Tsutenkyo, bao quanh một thung lũng cây phong tươi tốt. Khung cảnh nhìn từ cây cầu cũng ngoạn mục không kém và chiều dài lối đi khoảng 100 mét sẽ dày đặc khách tham quan khi màu sắc của lá phong đạt đến đỉnh điểm, thường là vào khoảng giữa đến cuối tháng 11.

 

Arashiyama-text

Arashiyama_pic

Arashiyama (嵐山) là một khu du lịch sinh thái dễ chịu ở vùng ngoại ô phía tây của Kyoto. Khu vực này đã là một điểm đến phổ biến kể từ thời Heian (794-1185), là nơi các quý tộc sẽ tận hưởng khung cảnh thiên nhiên nơi đây. Arashiyama đặc biệt phổ biến trong mùa hoa anh đào và mùa thu lá đỏ.

Cầu Togetsukyo là điểm tham quan nổi tiếng, nằm ở trung tâm Arashiyama. Nhiều cửa hàng nhỏ, nhà hàng và các điểm tham quan khác được tìm thấy gần đó, bao gồm Đền Tenryuji, rừng trúc nổi tiếng Arashiyama và dịch vụ chèo thuyền trên bờ hồ.

Phía bắc trung tâm Arashiyama dường như ít khách du lịch và mang cảm giác nông thôn, dân dã hơn, cụ thể với một vài ngôi đền nhỏ nằm rải rác dọc theo chân núi rừng. Khu vực phía bắc của cầu Togetsukyo còn được gọi là Sagano, trong khi tên gọi là Arashiyama về cơ bản chỉ để chỉ những ngọn núi ở bờ phía nam của dòng sông nhưng thường được sử dụng để đặt tên cho toàn bộ quận.

 

Miyama-text

Miyama_picMiyama (美山) là một vùng nông thôn hẻo lánh ở vùng núi cách trung tâm Kyoto 30 km về phía bắc. Khu vực này nổi tiếng với những trang trại truyền thống, hơn 200 nhà mái tranh (kayabuki) có thể được nhìn thấy rải rác ở vùng nông thôn. Không giống như những ngôi nhà được tìm thấy ở nhiều thị trấn và quận huyện mang tính di tích lịch sử trên khắp đất nước, phần lớn các ngôi nhà cổ Miyama tồn tại như những ngôi nhà dân cư nơi mọi người vẫn sống và làm việc. Điều này mang lại bầu không khí rất hoài cổ cho khu vực, và mang đến cho du khách cơ hội trải nghiệm cảm giác truyền thống, chân thực của vùng nông thôn Nhật Bản.

Miyama được tạo thành từ nhiều ngôi làng nhỏ và thôn xóm nằm rải rác dọc theo các thung lũng hẹp, quanh co. Điểm thu hút chính trong số đó là ngôi làng phía bắc hay Kayabuki no Sato, nơi có gần 40 trang trại với mái tranh và có tỷ lệ nhà mái tranh cao hơn bất kỳ nơi nào khác ở Nhật Bản. Du khách có thể đi dạo quanh làng, nhưng ở đây cũng vậy, hầu hết các ngôi nhà là nhà riêng không thể vào được.